Giàng ơi, con nhớ bản làng …


![]()
A Dedicated Server…
My Status: Planning for the Future...
Về cũng lâu lâu rồi dưng chưa có thời gian tổng hợp lại chuyến đi, giờ mới bắt đầu vặn vẹo són ra một ít …
———-
Ấy là lúc 3h sáng một ngày gần cuối tuần, khi thành phố vẫn còn chìm trong cơn ngủ, sương vẫn còn phủ những mảng cuồn cuộn khắp phố phường, tôi thẳng tiến ra bến xe Mỹ Đình.
Lúc đầu tính đi xe máy cho phiêu, nhưng sau khi suy nghĩ và tính toán cẩn thận …chạy kiểu độc hành, trời lại đang rét quay rét quắt thế này ..chi bằng ngồi xe khách cho yên tâm (Ấy vậy mà sau này vẫn được chạy xe máy hơn 150km đường rừng núi …phê phết).
4h10′, chuyến xe của nhà xe Quang Sìn, biển số 23T – 1360 rời bến Mỹ Đình. Chuyến xe sớm, không có kiểu đi lòng vòng quanh bến để bắt khách vì tầm giờ này, chẳng ma nào dở hơi ngồi rét co ro ngoài đường cả. 4h33′, xe đến Hương Canh.

Vậy là xe phóng thẳng một mạch, điên cuồng luôn ….nhoằng cái 1 tiếng sau đã đến tận …. Việt Trì. Con đường tầm 100km ngốn trong 1 tiếng, vãi linh hồn.
Xe chạy nhanh quá, phải dừng lại ở Việt Trì hơn nửa tiếng chờ trời …sáng để còn bắt khách…Trời rét căm căm, sương phả vào trong xe từng đợt lạnh buốt … Sau khi chờ đợi và táng hết 1 quả quýt, tôi lên xe, xếp lại hành lý và từ từ chìm vào trong giấc ngủ ….
8h hơn, tỉnh dậy …xe đã ở Đoan Hùng!
Nhớ như in lúc ngủ xe chỉ thưa thớt tầm trên dưới chục khách, vậy mà giờ đã chật căng những người và hàng.
8h35′, xe đến Tuyên Quang, lơ xe vẫy tay cho 1 hành khách từ bến Tuyên Quang lao lên …thằng cu vừa nhảy lên xe thì một con Ford Transit 22L – 2356 vù lên tạt đầu xe Hà Giang, trên xe túa ra 5 anh zdai mặt mũi bặm trợn, cầm gậy gộc lao vào xe, các bộ phận bờ, lờ văng tung tóe …
Ngơ ngác hết 3 giây, đến giây thứ 4 mới định thần được đây là hội xe dù của bến xe Tuyên Quang. Do xe Hà Giang vừa bắt mất 1 khách của bọn nó nên cả hội lao lên đòi lại …. vậy là xe Hà Giang bị dắt đi vòng quanh thị xã, cứ nhặt được khách nào là phải trả sang cho bọn nó … Đi xe đường dài liên tỉnh thế này, kể cũng có nhiều cái hay ho …
9h, xe cách Tuyên Quang 27km, nhà xe dừng lại tạt vào một quán cơm tù ven đường …
Lơ xe đập vai bồm bộp nhắc “nhà báo” đã đến trạm trung chuyển và lùa tôi như lùa vịt ra khỏi xe. Ở bên kia đường, có một em xe khách tuyến Hà Giang – Đồng Văn đang ngồi chờ sẵn. Xe của Hợp tác xã vận tải dịch vụ Cầu Mè – hay còn được bà kon gọi tắt là xe Cầu Mè.
Cực kỳ khâm phục anh zdai lơ xe này luôn, chặng đường 160km có lẻ … trời thì lạnh, sương muối rét buốt mà anh zdai vẫn bám thành xe đu như đúng rồi …
Chả là thế này, xe chạy được 1 lúc thì bên tay trái, một chị người Tày trình bày “tao bị say xe, mày cho tao dựa nhờ lên áo mày nhé”. Nói xong, chưa kịp để mình đồng ý, chị dựa luôn (Tiện thể dựa cả túi cam của chị vào người mình cho nó …thoải mái, thắm tình quân dân
Dường như thế vẫn chưa đủ đô, một anh zdai người Mông ngồi bên tay phải bị say rượu, cứ “tay mày ấm nhỉ, áo mày ấm ghê, cho tao ôm ngủ một lúc nhỉ, nhỉ, nhỉ” … Và thế là mình chính thức bị “khóa cứng” 2 tay, khỏi tác nghiệp …Chân thì một chân thấp, tụt xuống cửa xe, một chân cao gác lên trên vali của ai đó … Cả quãng đường như vậy, lại thêm chị Tày bên cạnh …nôn cho một bãi vào chân, bảo sao không …nôn dây chuyền.
Xe chất nặng, người, hành lý, lặc lè …. Đi qua Quản Bạ (sau khi đã “ò” được 3 nháy) thì nhà xe tưng bừng “thú nhận”, xe lên Mèo Vạc hôm nay đi phục vụ đoàn khách Tây, chạy sang …. mãi tận Lai Châu rồi, thế nên bây giờ khách khứa “chịu khó” lên Mèo Vạc, sau đó nhà xe sẽ đưa mọi người về Đồng Văn sau (vì đường từ Yên Minh lên Đồng Văn đi khó hơn từ Yên Minh đi Mèo Vạc). Chết cháu rồi ….
Do đang say xe bí tỉ, lại nghe tin hãi hùng nên tôi vội đập tay lơ xe, trình bày đến Yên Minh xin xuống …đi bộ cho lành, anh zdai cứ gật gật xong rồi …lờ lớ lơ đi luôn…
Tôi lên xe từ 4h10′ …. và 5h chiều cùng ngày, xe dừng lại trên cao nguyên đá, vừa qua Lũng Phìn khoảng 8km …cách Mèo Vạc tầm 12km … Lý do xe dừng: Cho hành khách giải quyết nổi buồn
Đến lúc này mới tranh thủ thoát ra được khỏi biển người để chụp vài kiểu ảnh.
Đường này (Nhiều đoạn đẹp mê ly mà không tài nào thò nổi cái máy ra để chụp)

Xe này (đã giải quyết được 8 chú người Mông xuống từ Lũng Phìn)


Đấy đấy, lấy cho chị cái túi màu vàng, rồi, nhẹ tay thôi, hàng dễ vỡ em ơi …
Tiếc là trời tối quá nên không chụp được kiểu nào trên đèo, phần nữa vì quá mệt sau chặng đường vất vả chen chúc … Tôi lim dim ngả người trên ghế một cách thoải mái nhất có thể và lắng nghe các câu chuyện của người trên xe … Biết thêm được nhiều chuyện, chuyện cô gái ngồi trước mặt bế theo con 2 tuổi lên thăm chồng làm trên Biên Phòng, chuyện bà Thanh buôn chuyến đánh ghen, chuyện 3 hôm trước một con Wave bị cán nát bét ở trên đèo ..v.v. Những chuyện đấy sẽ để dành kể trong một lần khác, còn hiện tại cả xe đã lăn ra vì đói … Tôi đành chia hết phần bánh mì của mình cho mọi người trên xe ….
7h15′ tối – chuyến xe bão táp kết thúc, tôi được thả xuống ở chợ Đồng Văn … mờ sương….
(Theo kế hoạch vạch ra từ nhà là đến Hà Giang ngủ đêm đầu tiên, chơi chợ Hà Giang, rồi sáng hôm sau mới lên Quản Bạ, ngủ Quản Bạ đêm thứ hai, sáng thứ 3 mới lên Đồng Văn. Dưng mà nổi hứng …hardcore nên làm một lèo từ Hà Nội –> Đồng Văn luôn. Cũng may mọi việc đều trót lọt)
Lúc đầu, tôi định lang thang phố chợ một lúc …nhưng cái rét nó cứ như kim châm lùa vào trong người, thế là đành phải đi tìm một chỗ nghỉ chân … Cuối cùng thì cũng có chỗ để nằm. Việc đầu tiên là giải quyết cơn đói vì cả ngày không ăn gì, lại còn nôn ọe tùm lum … Nổi lửa lên em …
Giò tai … ăn sừn sựt, giòn giòn, ngon cực ![]()
May thay, sau khi đi dọc phố chợ, tôi tìm thấy một hàng ăn nhỏ của một đôi vợ chồng người Tày, chiến thôi ….Chị gái, cho em xin 2 suất cơm rang …
Ngon đừng hỏi nhá
Có cả canh dưa với nước luộc thịt nữa …
Con xe Teveran 7 chỗ lầm lũi rời Bangalore vào thời điểm 2h29′ ngày 8.3.09 …. Nửa đêm nhưng trời vẫn hơi nóng … Đi trong thành phố vẫn chỉ dám chạy khoảng 60km/h.
Xe từ từ lăn bánh vào quốc lộ 7. Có vẻ như mình cũng bắt đầu từng bước đi đi về về cái quốc lộ 7 này không khác gì đường QL6 ở nhà. Xe tăng dần tốc độ, 70, rồi 80km/h … Lúc lên xe thì hơi gà gật nhưng càng lúc càng tỉnh ngủ. Gió lạnh ùa vào trong xe từng cơn rin rít như bật điều hòa maximum.
Sau hành trình ngắn gọn khoảng 60km, xe rẽ trái, tách khỏi quốc lộ 7 với biển chỉ dẫn Nandi Hill – 23km.
Đường khá đẹp, đêm lạnh, trăng thượng tuần đỏ lòm … Dọc hai bên đường là hàng bạch đàn cổ thụ, có cây đường kính gốc phải 3-4 người ôm mới xuể. Mùi bạch đàn xộc vào mũi làm mình nhỡ lại cảm giác những ngày còn ở quê ngoại, lên đồi tước vỏ bạch đàn về cho bà làm củi …
4h01′, xe đến Camp1, điểm dừng chân đầu tiên trong chặng đường chinh phục Nandi Hill, đã có khá nhiều đống lửa lớn được dân phượt moto đốt lên làm rực sáng cả một góc trời. Phía cuối đường, le lói ánh đèn tù mù 20W của một hàng bán Tea. …
Nghỉ một chút để quen dần với không khí lạnh và loãng, xe lại tiếp tục lên đường …. Phải công nhận một điều các bạn lái ô tô ở Ấn rất chơi, mặc dù xe mình đã liên tục nháy nhả pha/cốt dưng các bạn ý vẫn trung thành với quyết định “bật đèn xa hết cỡ có thể”. Bố khỉ, đi đường đèo mà pha nó rọi thẳng vào mắt, nhiều lúc tưởng chừng chạm điểm mù.
Rồi thì từng khúc đèo một dần hiện ra, cua tay áo khá gắt… Gió lạnh thổi phần phật. Đang quen với cái nóng rát người 35, 36 độ của Bangalore, giờ được hưởng tí gió 17 độ, tê người ra phết. Thế mà lúc đầu đồng chí Linh còn tính …mặc quần ngố lên đây leo núi cho tiện ![]()
Loằng ngoằng một hồi giữa con đèo, với 1 bên là vách núi toàn đá là đá, một bên là vực sâu hun hút …cuối cùng thì cũng đến được Camp2 (Nghe Camp1, Camp2 như kiểu ….leo Everest
) …
Đến Camp2, đã thấy có khoảng 4-5 con bốn bánh ở đấy, xa xa là một em Swift chế loa, bật to như vỡ chợ …Gió lạnh gào rú, phê lồi mắt … Camp2 không bán Tea, thế là tiệt nọc, chẳng có cái gì ấm bụng để xua không khí lạnh … May mà đồng chí Linh nhanh trí, làm mấy gói snack Lay giúp anh em giảm cơn đói và cơn lạnh cồn cào …
Trong thời gian chờ đợi + làm nóng người, đã có một lớp học côn cấp tốc được mở ra, cũng bao gồm đầy đủ từ thế phòng thủ đơn giản, tấn công bất ngờ, xoay cổ tay, chuyển tay …v.v..
Trời tối om, gió quẩn, hết thốc từ sau lưng lại lao vào mặt tấn công …
Sau khi chỉnh đốn đội hình, đếm đủ số người, đoàn 7 người chúng tôi bắt đầu “khai mạc” ngày leo núi cuối tuần tại Nandi Hill.
Tối quá, cứ tiếc hùi hụi sao không mang đèn pin theo … Trời tối thế này, có đốt đuốc thì với việc gió thổi giật đùng đùng., cũng khó mà giữ cho ngọn đuốc không tắt .. Thôi thì cứ cắm cúi đi đã …
Lên cao dần, dây leo bắt đầu quẩn chân bám chằng chịt … Thế mới biết sức mình yếu, cứ tụt dần, tụt dần lại so với đoàn… Mặc dù vài lần đã cố gắng tìm đường tắt để leo lên cho kịp đoàn mà không được. Cái gì đến sẽ phải đến, cắm cúi “bò” một lúc thì phát hiện ra đoàn mình …mất tích. Sóng điện thoại không có, thôi quả này xong rồi ….
Cũng may là có kinh nghiệm ..lạc đường
Cứ quanh quẩn xung quanh chỗ cuối cùng mình nhìn thấy đoàn, y như rằng cuối cùng cũng có người tìm thấy, hú vía.
Chui vào 1 quán Tea trên Camp3, cách đỉnh khoảng 20m. Bên ngoài gió thổi ầm ầm, trong nhà ấm sực, mùi Tea bay lên thoang thoảng .. Ngồi uống Tea mà đầu cứ quay quay, biêng biêng … Phải mãi hơn chục phút sau mới hoàn hồn.
Hoàn hồn rồi thì tiếp tục lên đường … Đu người vào cây, người lên trước đỡ người lên sau, mãi cuối cùng rồi cả nhóm cũng lết lên được trên đỉnh của Nandi. Cảm giác khác …Yomost (và một vài cháu không kiềm chế được đã nhẩy cẫng lên giống hệt trong quảng cáo sữa).
Đây là clip sau khi chinh phục đỉnh Nandi ..
Sau một vài phút hú hét, chụp chọt tẹt ga… Dân tình bắt đầu cảm thấy ….lạnh buốt cả đầu (Nếu như bạn xem clip trên, sẽ thấy gió thổi phần phật không thua gì quạt công nghiệp bật số 4). Vậy là lúc túc kéo nhau xuống độ cao thấp hơn cho đỡ loãng không khí.
Một hồi tìm kiếm cũng được một bãi đá khá phẳng, ăn thôi … Cơm nắm, dưa chuột, gà luộc, gia vị muối chanh … Đơn giản gọn nhẹ
Ăn chào ngày mới …
Đớp no nê, anh em tản mát ra đi chơi các loại hình nghệ thuật dành cho U12 như nhảy dây, trốn tìm, bập bênh, cầu tụt, xích đu …. Rồi đi chụp ảnh lưu niệm với …khỉ.
8h15′, giã từ Camp3 để trở về Camp2.
Đường từ Camp3 về Camp2 có hai đường, một đường dốc nhưng bằng phẳng, dễ đi … Một đường gồ ghề nhưng dựng đứng, khó đi … Thôi thì lúc lên đã đi đường dễ, giờ xuống làm tí đường khó cho thay đổi không khí chơi …
9h20′, đến được Camp2, ông nào ông nấy mệt phờ râu trê, thở ra đằng tai …
9h25′, lên xe rời Camp2, mệt mỏi rã rời, cả xe lăn ra ngủ (trừ đồng chí lái xe)….
Thẳng tiến quay về Bangalore…
Kết thúc một chuyến đi ngắn gọn, thay đổi không khí, nhưng cũng mang đầy cảm xúc … Khà khà…
Vậy là lần thứ 2 trở lại Sing, vẫn vậy… vẫn là một chuyến đi đầy mệt mỏi, xuất phát từ nhà lúc 7h tối và phải gần 6 rưỡi sáng ngày hôm sau mới hạ cánh. Con A320 già cỗi bay lừ đừ như ăn phải bả, chốc lát lại chao cánh lắc lư, rung lên bần bật khi bay qua một đám mây …
Không hề có một bảng chỉ dẫn cách thức mua vé. Có lẽ do MRT quá phổ biến ở Sing, nhà nhà người người đều sử dụng nên việc này không có gì là khó khăn … Đứng xem một hồi vẫn …đâu vào đấy, tôi bắt chuyện bừa với 1 zdai Ấn Độ, zdai làng ú ớ đưa cái card màu xanh lá cây ra rồi chỉ chỉ, trình bày 70$, 70$ …Bỏ mịe, trong túi còn có vừa tròn 40$, cướp đâu ra 70 giờ …mà quái, sao đắt thế …
Nghiên cứu một hồi thì phòi ra được cái lịch trình tạm chấp nhận, ghi lại kẻo quên.
—–
Thứ 6: (19.12) Sáng, 5h đi từ Hà Nội, đến Hà Giang khoảng 12h, nghỉ đêm thứ nhất ở Hà Giang, đi lòng vòng chợ kiếm sáo H’Mông
.
Thứ 7: (20.12) Sáng, 6h đi Quản Bạ, nghỉ Quản Bạ ăn trưa – uống rượu ngô Thanh Vân, chơi ở Quản Bạ – thăm cổng trời, núi đôi, đi Cán Tý, Bát Đại Sơn, Lao và Chải, Sủng Là, chiều lên Phó Bảng. Tối ngủ đêm thứ hai ở cửa khẩu Phó Bảng.
Chủ nhật: (21.12) Sáng sớm mò xuống chợ phiên Đồng Văn, trên đường đi tạt vào di tích nhà họ Vương, chơi chợ Đồng Văn đến đầu giờ chiều, mò lên Lũng Cú. Tối ngủ đêm thứ ba ở nhà khách ủy ban huyện Đồng Văn.
Thứ 2: (22.12) Đồng Văn, đèo Mã Pì Lèng, Lũng Phìn, Mèo Vạc, Yên Minh, Hà Giang. Tối ngủ đêm thứ tư ở Hà Giang, ăn cá chình sông Lô
Thứ 3: (23.12) Hà Giang – Hà Nội.
5 ngày 4 đêm, nói chung là cũng tạm ổn …Mặc dù hơi tiếc là chưa đi vòng sang được Hoàng Su Phì, Xín Mần và Bắc Quang (nhất là khúc Du Già – Mậu Duệ
) để làm trọn 1 vòng toàn bộ Hà Giang, thôi thì để sau này có thời gian đi sau…
——–

Khà khà
Copyright © 2012 Bùi Hoài Nam – cemetery All rights reserved. Theme by Laptop Geek.