My Status: Planning for the Future...
____________________
 
0

Oánh cái cột mốc

Posted by cemetery on Jun 23, 2010 in Diary

Ngày hôm nay, 23.6.2010!

Phát hiện ra nhiều điều, ngẫm ra nhiều điều …

Cảm ơn nhiều vì đã khai sáng cái đầu của mình :ngai:

Mong rằng mọi chuyện rồi sẽ tiến triển tốt đẹp!!!


 
0

Everlasting love

Posted by cemetery on Jun 18, 2010 in Others

Em yêu quý,

Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời.

Hình như mưa… Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống.

Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt.

Nó nói thật em nhỉ? nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một sao?

Anh vẫn khoẻ !

Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ.

Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc….

Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới… bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước !!! Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!

Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông.

Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè! đến… đúng mùa đông thì xong !(mỗi ngày anh viết quần quật được…. hai dòng )

Ngày nào viết đến ba dòng thì anh phải truyền một lọ sérum.

Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển Nhatrang…

Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ !

Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển Nhatrang mà nhớ mãi….

Giờ vẫn nhớ đấy ! em có tin anh ?

Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển.

ðịnh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói: thích quá cơ! nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì… gió biển thổi !!!

Nay anh nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa… năm thìa cháo bột mà anh mừng quá ! Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ!

Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn… bốn thìa thôi là thấy no căng.

Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái!

Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài.

Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ! Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh… bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.

Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80.

Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng:

Em đấy hả ?

Khi nghe tiếng thùm thùm tức là: Anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ.

ðến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là: anh đang hôn em.

Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to.

Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội.

Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi..

Em ngủ ngon không?

Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm.

Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá!

Anh bảo: thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì ?

Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy,. thấy rất vui.

Chắc giờ mấy ông, mấy bà Blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa.

Lũ cháu hỏi, ông ơi: Blog là gì ?

Thời buổi tân tiến mà! Chúng nó bây giờ chẳng có Blog.

Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật!

Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì.

Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả robôt.

Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt.

Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbôt làm hộ.

Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả.

Ai đời anh viết: Em ơi, anh nhớ em lắm!

nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành:

Phem phơi, phanh phớ phem phắm!

Thế mới bực !!!

Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào…

Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi.

Anh đợi thư em.

Mà nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang thư đến cho anh em nhé.

Anh dừng bút.

Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.

Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió nghe em !

Anh.

—-

Thấy trên FB của chị Châu Coby, cũng chẳng rõ chị vác nguồn từ đâu. Thôi thì mạn phép tác giả lôi về đây làm lương khô, thi thoảng lôi ra gặm dần :D


 
0

Hiên trà Thường Xuân

Posted by cemetery on Jun 17, 2010 in Others

Đến hiên trà Trường Xuân ở 13 Ngô Tất Tố, Hà Nội, ẩm khách sẽ được thưởng thức những chén trà dậy hương do chính tay cha con nghệ nhân Trường Xuân sao tẩm.

Linh Dược trà là tên của một hiệu trà nức tiếng đất Hà thành xưa, chuyên sao ướp, buôn bán những loại trà ngon nổi tiếng chốn kinh kỳ: trà sen, trà nhài, trà bạch cúc… Đời thứ 5 của hiệu trà Linh Dược là nghệ nhân Trường Xuân, người đã dành gần trọn cuộc đời mình để nghiên cứu về cây trà và nghệ thuật trà VN, kể từ lúc còn niên thiếu cho tới hôm nay, khi đã bước sang tuổi 75.

Dấu chân ông đã in trên khắp những vùng trà cả nước, từ những rừng trà Shan tuyết mọc trên chót vót vùng núi đá tai mèo ở Phìn Hồ, Hà Giang, đồi trà Tà Sùa, Thượng Sơn ở Bắc Yên, Sơn La… (cao 1.800m so với mặt biển, quanh năm mây phủ, sương giăng nên mỗi vụ nhiều lắm chỉ thu hái được 100kg), cho tới những đồi chè xanh mướt ở đất Tân Cương – Thái Nguyên, Thanh Sơn – Phú Thọ, Quốc Oai – Hà Tây, Bảo Lộc – Lâm Đồng…

Không chỉ thu thập những kinh nghiệm quí báu về cách sao ướp trà, lão nghệ nhân Trường Xuân còn tìm hiểu tập quán uống trà của từng vùng đất để dựng lên một bức tranh chân thực và đầy đủ về nghệ thuật thưởng trà tưởng đơn sơ mà thật cầu kỳ. Niềm đam mê trà Việt của ông đã được truyền sang cậu con trai út Hoàng Anh Sướng, nhà báo của tờ Thế Giới Mới.

Trà Trường Xuân được chia thành ba nhóm chính: nhóm trà mộc là trà xanh nguyên thủy của vùng Phìn Hồ, Đồng Văn, Suối Giàng, Tà Sùa, Tân Cương… được chọn kỹ lưỡng, đánh hương lại theo kinh nghiệm gia truyền; nhóm trà bổ dưỡng là sự kết hợp giữa trà với những vị thuốc bắc, long nhãn, hạt sen, mật ong, hoa cúc… vừa thơm ngon vừa bổ; và độc đáo nhất cũng là yếu tố chính làm nên “thương hiệu” trà Trường Xuân là nhóm trà ướp hương hoa tự nhiên với mùi thơm dịu mát của hoa bưởi, ngọt ngào của ngọc lan, nồng nàn của hoa nhài, thanh khiết của hoa mộc, hoa sen…

Mê Kinh Dịch nên cha con ông chủ chia không gian hiên trà (rộng 150m2) thành bốn khu riêng biệt, ứng với tứ trí trong Kinh Dịch. Khu trí xảo dành cho những người đến bàn chuyện làm ăn, cần sự tỉnh táo, minh mẫn, phù hợp với những loại trà từ vùng núi cao xuôi về là Shan tuyết, Tà Sùa, Thượng Sơn vốn chứa nhiều chất kích thích hệ thần kinh. Trí duy với đặc sản là trà bạch linh chắt lọc hương của ba loài hoa thủy tiên, mộc, bưởi.

Nâng chén trà dậy hương thanh khiết ấy, tâm hồn người uống trở nên thanh thản. Nếu trí hành tương ứng với loại trà bạch ngọc hoa ủ hương nồng nàn của năm loài hoa trắng là nhài, cúc trắng, hồng bạch, mộc và chủ đạo là ngọc lan, khơi dậy tình cảm yêu thương, rất hợp để những lứa đôi trò chuyện tâm tình; thì trí giác đi cùng trà hoa sen nồng đượm và những họa tiết trang trí hình hoa sen, những bức thư pháp, đôi câu đối đượm vị thiền, những lời răn của nhà Phật… lại là không gian lý tưởng để mỗi người nhìn lại mình, ngẫm ngợi thế thái nhân tình.

Đến với hiên trà Trường Xuân, ẩm khách còn đàm đạo với cha con ông chủ quán về mọi sự xung quanh cây trà, nghệ thuật thưởng trà Việt. Thế nên có ngày có tới 200-300 khách trong và ngoài nước tìm đến đây để “tâm và thân an trú” bên chén trà nồng. Cũng tại trà quán này, cách đây 4 năm, Câu lạc bộ Những người yêu trà VN đã được thành lập. Cứ ba tháng một lần, hơn 300 hội viên lại gặp mặt để cùng sẻ chia niềm đam mê. Đặc biệt, CLB còn thu hút không ít các bạn trẻ thuộc thế hệ 8X, 9X, đấy là cái gốc vững bền cho sự dậy hương trà Việt.

Từ thành công của hiên trà Trường Xuân, anh cũng ấp ủ ước mơ nhân rộng thêm được nhiều hiên trà nữa để phục vụ nhu cầu của ẩm khách theo từng thế hệ, sở thích: giới trẻ, trung niên, người già, doanh nhân, văn nghệ sĩ… Xa hơn là xây dựng ở Đôn Thư, Thanh Oai, Hà Tây một khu du lịch sinh thái rộng gần 3ha; tại đây, du khách sẽ được phục vụ trọn gói từ ăn (những món ăn có gia vị là trà), uống (có khu đối chứng giữa ba cái nôi trà lớn trên thế giới là Nhật Bản, Trung Hoa và Việt Nam).

“Văn hóa trà VN là một yếu tố quan trọng cấu thành nên nền văn hóa dân tộc. Cha con tôi nguyện đem hết tâm sức, góp phần làm dậy hương trà Việt” – Hoàng Anh Sướng bộc bạch như thế.

——-

Vào quán chỉ thấy ẩn hiện lên cái hình bóng xưa cũ, của những đêm hè oi nồng … hay của một ngày cuối tháng Chạp rét mướt … với một người …và chỉ một lần duy nhất :)


 
0

Những dòng chữ cuối tại Bangalore

Posted by cemetery on Jun 2, 2010 in Others

Mình đang ngồi tại sảnh chờ của Bangalore International Airport. Wifi nhiều như muỗi nhưng lại không connect được vì cái nào cũng ki bo đặt pass, đành phải sử dụng GPRS để viết.

Sim đang dùng là sim Airtel, số tương đối đẹp (990.234.2468) và đã được các bạn trên Airtel gọi điện gạ bán rất nhiều lần. Có lần đỉnh điểm lên đến 10.000 Rs.

Vậy là cuối cùng thì 3 năm cũng trôi qua như một giấc mơ, lúc thật tuyệt, và cũng có lúc chẳng khác ác mộng là mấy.

Có những đêm hớn hở nhìn lên trời đầy sao, ngoác miệng cười hớn hở… và cũng không thiếu những đêm nốc rượu như nước lã để tiêu sầu.

Sẽ nhớ tất cả những con người mà mình đã gặp, dù tốt hay dù xấu. Nhớ tất cả những con đường đã đi qua.. Nhớ tất cả mọi việc…

3 năm mà tưởng chừng như mới ngày hôm qua, bỡ ngỡ xuống sân bay Hindustan, mặc áo cờ đỏ sao vàng để dân tình dễ nhận ra. Nhớ chuyến đi auto bão táp lần đầu tiên… Cùng biết bao nhiêu thứ khác nữa.

Cuối cùng, tất cả đã kết thúc. Chào nhé, Bangalore!!!


Copyright © 2020 Bùi Hoài Nam – cemetery All rights reserved. Theme by Laptop Geek.