Hà Nội, 3h sáng …
Ánh đèn đường vàng vọt …. gió rít thê thảm … màn mưa phùn lẩy rẩy ùa trên mặt kính mũ bảo hiểm … Lâu lắm rồi mới ra khỏi nhà cái tầm giờ này.
Cảm giác như muốn thu hết những gì của Hà Nội, của em … vào trong ký ức, những ngày ngắn ngủi cuối cùng …
Một câu chuyện nửa mê nửa tỉnh … câu được câu mất …
Hoảng hốt và bủn rủn …