My Status: Planning for the Future...
____________________
 
0

Niệm Khúc Cuối

Posted by cemetery on Jan 27, 2010 in Others

Người ta dễ phải lòng nhau bằng ánh mắt gần gũi, một nụ cười dễ mến, và có thể bằng tiếng sét ái tình. Rồi gắn bó, trọn vẹn một lời thề thì phải dành nhiều thời gian nhiều lần, để khoảnh khắc ấy là mãi mãi. Một khi đã hiểu từng nhịp tin yêu, đã biết rằng dù bất kì điều gì có thể lay động, thì tình yêu sẽ vẫn cận kề, người ta sẵn sàng để bảo vệ tình cảm ấy. Như trong một khoảnh khắc, người ta có thể thốt lên rằng …

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Cuộc đời là một ca khúc bí ẩn, và người ta biết rằng muốn nó hay và ý nghĩa thì chắc phải tìm cảm hứng nơi tình yêu. Thế nên vượt qua thách thức cuộc đời, tình cảm vẫn trọn vẹn dành cho một người dường như là điều kiên định nhất.. Chẳng thế mà, dù mang nặng nỗi lòng hờn tủi, lời nói yêu thương vẫn muốn trao đi thật nhẹ, thật khẽ. Lời đầu cho ca khúc mở ra như thế, và cho dù có thế, “..vẫn yêu em”!

Khi yêu người ta thường hay mơ mộng lãng mạn, rồi ngay cả lúc tình yêu không trọn vẹn, vẫn ước ao về nhau. Như trong lời ca khúc, “giấc mộng” phải chăng chỉ đơn giản là yêu và được yêu lâu dài. Nhưng chính khi điều tưởng đơn giản đối với những người yêu nhau mặn nồng ấy không thể thành hiện thực, một lần nữa vết thương lòng càng như bị cắt sâu thêm.

Yêu dù khó khăn và trắc trở đến đâu nhưng chỉ một phút giây bên nhau cũng thấy êm ấm và bình yên. Và ai cũng biết rằng, hạnh phúc nhất cho cả cuộc hành trình dài một đời người là tìm được nửa yêu thương của mình, với cái kết có hậu là trọn vẹn bên nhau. Nhưng chữ ngờ ở đời đâu ai có thể dự đoán được. Cũng trong hoàn cảnh trái ngang như thế, mà trong một ca khúc khác, “Bản tình cuối”, Ngô Thụy Miên đã chiêm nghiệm rằng:

Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say
Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay

Dịu dàng và đắm say, những phím nhạc của “Niệm Khúc Cuối” dẫn dắt người nghe quên đi cảm giác về nỗi buồn u uẩn mà lướt nhẹ trên những dòng cảm xúc ấy và gây xúc động bằng chính âm hưởng dịu êm, tha thiết. “Niệm khúc cuối” được viết vào đầu thập niên 70 cùng với một loạt các ca khúc cùng thời của tác giả Ngô Thụy Miên như “Dấu tình sầu”, “Bản tình cuối”,.. nên mang ít nhiều phong cách lãng mạn và hướng về những câu chuyện tình buồn ướt át. Riêng ca khúc “Niệm Khúc Cuối” đã được rất nhiều ca sĩ nổi tiếng hải ngoại (Dalena, Khánh Ly, Elvis Phương, Ái Vân ..) và trong nước (Đàm Vĩnh Hưng, Lam Trường, Khánh Ngọc, Lê Hiếu, Hồng Ân,..) thể hiện theo nhiều bản phối và theo các phong cách khác nhau. Nhưng đọng lại trong các bản thu âm ấy vẫn là chất nhạc ấm áp, giai điệu lắng đọng du dương thể hiện cảm xúc về một thứ tình cảm lãng mạn nhất: tình yêu!

Ở những lời cuối của bài hát, tâm sự về một tình yêu quá nhiều mong ước được thổ lộ một cách chân thành.

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đan tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em

Nếu như ở những phần đầu của ca khúc, người ta chỉ nhận thấy nỗi niềm day dứt nhớ, và mong ước quá đỗi giản dị nhưng không thực, thì ở khúc cuối bài hát sự thật trước mắt trở lại hiện thực. Cái hiện thực “.. dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời, cũng đã muộn rồi..” chỉ được nhắc đến khi người ta hiểu, ước mơ và kỉ niệm chỉ thật đẹp khi mọi thứ đã qua. Nếu con người ta đã dắt nhau qua biết bao khó khăn, nhưng cuối cùng lại phải nhường lại hạnh phúc cho người “đưa em đi đến cuối cuộc đời”, mơ ước mãi rồi cũng chỉ có thể thốt lên một lời cay đắng:”Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em“.

Chữ tình ở đời, xét cho cùng làm người ta hạnh phúc nhất và cũng làm con người ta đau khổ nhất. Con người thăng hoa khi được yêu đến ngập lòng, mặc định mình là kẻ hạnh phúc nhất, sẵn sàng vì niềm vui chứa chan ấy mà trải nghiệm gian truân. Và rồi một khi tình yêu cất cánh bay đi để lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi, người ta đau đấy, không tin đấy, mà vẫn hoang mang trong nỗi ước mong người mình yêu thương quay trở lại. Người ta có thể đếm được từng kỉ niệm ngọt ngào đã qua nhưng sẽ chẳng bao giờ tự hỏi có bao nhiêu phần nỗi buồn phải chịu đựng. Chính vì thế, ước mơ hoài rồi cũng phải chấp nhận, đau quá nhiều để mà vượt qua, con người sẽ lại tiếp tục hành trình cuộc đời mình bằng những niềm tự ủi an. Cũng như một lần nào đó, ngồi ngẫm lại, như lời một ca khúc nổi tiếng khác của Ngô Thụy Miên, rằng:

Mưa đã rơi và nắng đã phai
Trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say
Qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ
Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc mầu
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người

http://baihatvang.nhacso.net/index.php?id=40


 
1

Dừng lại???

Posted by cemetery on Jan 24, 2010 in Others


Đôi khi cần dừng lại
Để hiểu hết con đường
Đôi khi cười hấp hối
Để biết tròn yêu thương…

 
0

3 năm trước …

Posted by cemetery on Jan 21, 2010 in Others

Bát bảo trà phố

10/03/2007 – 09:59 AM

(Sức Trẻ VN) — Tối mùa đông lạnh thở ra khói, ngồi co ro trên vỉa hè đường nhâm nhi tách trà bát bảo thơm ngọt, nói dăm ba câu chuyện tào lao với nhau, thật vô cùng thích thú.
Địa chỉ

Dọc phố Cát Linh – Hà Nội.

Đặc trưng riêng

“Bát bảo trà phố” cũng mới chỉ xuất hiện ở Hà Nội hơn 2 năm trở lại đây. Bắt đầu từ những hàng bán nước quanh sân vận động Hàng Đẫy mà sau kéo dài ra cả dọc phố Cát Linh. Người Hà Nội có câu “buôn có phố bán có phường”, kể cả đến những hàng ăn, hàng uống cũng thành từng khu phố chuyên biệt như “lẩu phố “ Ngõ Trạm – Phùng Hưng, chân gà nướng Nguyễn Thái Học, cơm rang mỳ xào Hàng Buồm – Mã Mây… nay lại có thêm “bát bảo trà phố” dọc đường Cát Linh. Mỗi tối, cả khu phố dài sáng choang bởi ánh đèn điện, khách ngồi túm tụm từng góc trên vỉa hè rộng rãi của con phố, họ trò chuyện và thưởng thức tách trà bát bảo ấm nóng. Cũng có người dù trời lạnh đến mấy cũng gọi một cốc trà đá, uống vừa ngọt vừa mát.

Trà bát bảo là một thức uống giải nhiệt, tiêu độc, thông tiểu, lại ngọt thơm và dễ uống. Trà bát bảo hay còn gọi là “bát bảo liềng xà” nghĩa là trà đường gồm 8 vị thuốc quý gồm lá tre, rễ cỏ tranh, rễ ngưu tất, kim ngân, thục địa, cam thảo, ý dĩ, mía. Cũng có thể thay lá tre bằng rau má hoặc nhân trần, rễ cỏ tranh bằng râu ngô, lá mã đề, ngưu tất bằng thổ phục linh, tỳ giải, thay kim ngân bằng bồ công anh, sài đất, thục địa bằng huyền sâm, hoàng tinh, cam thảo bắc bằng cam thảo dây, cam thảo đất hoặc cỏ ngọt, thay ý dĩ bằng hoài sơn, hạt sen. Mỗi hàng quán lại có cách pha nấu trà bát bảo khác nhau cho hợp khẩu vị thực khách.

Menu / Giá

Hầu hết các hàng quán ở đây đều không chỉ bán riêng bát bảo trà mà còn một số đồ ăn vặt khác như cóc, ổi, xoài, cá chỉ vàng, mực nướng …

Giá 1000 đồng/cốc trà nóng hoặc đá.


Huy Thành – Sức Trẻ Việt Nam


 
0

Tết đã về chưa …

Posted by cemetery on Jan 20, 2010 in Diary

Lâu lâu mới lại lụi hụi ngồi gõ vớ gõ vẩn, bôi bừa lên cái blog nhà quê này … Mấy lần vào ACP, nhìn nhìn một lúc …bao cảm xúc nó cứ dâng tràn mà không tài nào thoát ra ngoài được, như thể bị tắc nghẹn lại … không muốn viết, bởi nếu viết thì đến bao giờ mới vơi nổi …

Vừa kết thúc một chuyến hành xác hơn 1000km chỉ trong vỏn vẹn 3 ngày … đi để gạt bớt nỗi nhớ, thế nhưng hình như sự mệt mỏi của một ngày dài ngồi trên xe, mưa, gió, lạnh … vẫn không thể nào làm cái đầu tạm quên đi được … Căn phòng cũng trở nên lạnh hơn trong một chiều cuối đông, khi mà ngoài ô cửa bé toen hoẻn kia, mưa vẫn xì xụt rơi đều …

Những chuyển động chậm rãi của thời gian … 1 tháng, 1 ngày … kể từ cái ngày đấy … Đôi khi như ước muốn, giá mà mình không về … nhưng rồi lại lẫn lộn tất cả. Con người ta bao giờ cũng vậy, sự đã rồi mới ngồi một chỗ lẩm bẩm điệp khúc “giá mà”… Có nhiều cái “giá mà” phải trả cái giá quá đắt :(

Mấy ngày vừa rồi, ngày nào cũng ra khỏi nhà từ sáng sớm và chỉ mò về khi trời đã bắt đầu chuyển màu xám xịt … con xe chế cháo vào, nhìn rất hùng dũng nhưng 2 tối liên tiếp phải vừa đẩy xe, vừa nhả côn để nổ máy vì điện đóm lập lòe như đom đóm đêm 30 :-< giờ khéo đi đâu cũng phải để sẵn bộ đồ sửa xe trong thùng, chứ như tình trạng hôm nay, đấu cầu trì, mở acquy, kéo nắp cốp đều bằng …cái chìa khóa xe thì hơi ghê răng …

Nỗi nhớ, nó cứ dai dẳng và âm ỉ …

Nhìn quanh, đâu đâu cũng thấy những đồ vật, hình ảnh phảng phất hình bóng …

Liệu có một điều kỳ diệu nào xảy ra không? Để cho mọi chuyện đen đủi và thất vọng của năm cũ qua đi …và thắp sáng lại một lần nữa khi năm mới ùa về …

Phố phường, với những mảng màu vàng xám lẫn lộn … nhòe nhoẹt trong cơn mưa chiều …

Đi về đâu…


 
0

Một ngày nữa trôi qua …

Posted by cemetery on Jan 9, 2010 in Diary

Mỗi ngày trung bình khoảng 100km mài mặt trên đường … gió táp, mưa lâm thâm … rồi lại có những đợt nắng lẻ loi ..

Chỉ biết đi thật nhiều, làm thật nhiều để mỗi đêm về, khi cơn mệt mỏi của cả ngày trời đổ ập xuống …mới dỗ dành được giấc ngủ … Ấy thế mà cũng chỉ nằm được một lúc, rồi đâu lại vào đấy …mắt lại mở… và không tài nào khép lại nổi ..

Dạo này càng về đêm càng lạnh, nửa đêm về sáng thì buốt … gió cứ thốc từng cơn qua những ô cửa hẹp.

Mình đang cố gắng, nỗ lực … để lấy lại cân bằng cho bản thân, nhưng sao khó quá …

Hôm nay là tròn 5 năm, 3 tháng …

Đếm tháng, đếm ngày làm chi … khi mà cuối cùng không đến được một cái đích nào đó ..

Văng vẳng bên tai những câu nhạc Phú Quang tràn đầy giá buốt….

Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.


Copyright © 2020 Bùi Hoài Nam – cemetery All rights reserved. Theme by Laptop Geek.