My Status: Planning for the Future...
____________________
 
0

Một ngày nữa trôi qua

Posted by cemetery on May 26, 2009 in Diary, Others

Vẫn chưa làm xong một số việc cần phải làm, dù cho biết nó nằm trong khả năng có thể của mình … cảm giác như có cái gì đó níu kéo mình lại … Đã quyết phải giải quyết xong phần code đó từ 3 hôm trước, vậy mà giờ vẫn như đang bay bay …

Chiều nay lên lab, giảng viên bùng không lên, gọi điện thấy bảo đang bận ở cty, mai làm bù module hiện tại. Thôi cũng được.

Michel chán, bỏ về trước.. mình ngồi lại một mình giữa lab rộng lớn. Những màn hình khô khốc, đen sì với các dòng lệnh vô hồn, trắng ởn … Bật hết toàn bộ máy lên, kiểm tra hệ thống một vòng, test service rồi tắt máy. Đến khi tắt xong hết, lại như vô thức bật lại … vẫn cái màn hình đen sì …

Tối nay chat với mấy đứa bạn ở nhà, cập nhật thêm một chút thông tin tình hình về gia đình bọn nó, tình trạng hiện tại, công ăn việc làm… Mừng vì thằng nào cũng ổn định, dù cho có đôi chút va vấp. Mỗi người một hoàn cảnh cả thôi ..

06-04-24084414

2 lớp phó học tập của B060003, ganh đua nhau từng % điểm project. 2 thằng luôn ngồi cạnh nhau trong các tiết học UNIX của thầy Tùng để thi xem ai viết shell nhanh hơn… Thằng bên phải giờ là quản lý của kenh14.vn, thằng bên trái giờ đang ngắm bò ỉa…

Hôm nay tình cờ thấy quyển sách của ai đó bỏ quên trên lab, mở ra đọc 1 vòng …sách A4, dầy 328 trang … đọc trong nửa tiếng đã nắm bắt được hết toàn bộ kiến thức .. Kể cũng lạ. Đôi khi mình cứ tự cho rằng những kiến thức nền tảng vỡ lòng dạng này, học cũng được, không học cũng chẳng sao … vậy mà đôi khi cứ lẩm nhẩm trong đầu … như kiểu muốn đốt cháy giai đoạn càng nhanh càng tốt.

Mọi thứ vẫn tiến triển, nhưng dần dần vượt khỏi tầm kiểm soát của mình. Có lẽ nào cách giải quyết tốt nhất trong thời điểm hiện tại là vứt bỏ nó sang một bên, không quan tâm nữa để tập trung cho những mục đích, định hướng sắp tới???
Thi thoảng trong đêm cũng hơi miên man một chút nhớ nhà, nhưng rồi lại bẵng đi sau giấc ngủ, dành chỗ cho những công việc trong ngày … chỉ khi đêm về, ngồi nhìn 4 bức tường vàng khè mới thấy buồn…

Nửa như muốn xuống núi ngay bây giờ, để tung hoành ngang dọc cho bõ thời gian tu luyện… nửa như muốn ở lại để đạt thêm những định mức cao hơn …

22 tuổi, là vẫn còn trẻ, hay đã quá muộn để làm nhiều thứ???

 
0

Exam Note!

Posted by cemetery on May 25, 2009 in Bangalore

Monday – 1.6.09 – UNIX Operating System

Wednesday – 3.6.09 – Systems Analysis and Design

Friday – 5.6.09 – System Programming

Monday – 8.6.09 – Data Communications & Networks

Wednesday – 10.6.09 – Microprocessors

Monday – 15.6.09 – Computer Fundamentals (Repeater )

….

 
0

Lòng tự trọng…

Posted by cemetery on May 25, 2009 in Others

Source : http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2003/06/3B9C89C8/
———

Phạt học sinh liếm ghế vì vẽ bậy

Thấy ghế giáo viên và hai bàn đầu của lớp học bị vẽ bẩn, cô Trần Thị Phương Lan, giáo viên Anh Văn, lớp 7I trường THCS Hoa Liên (Nghi Xuân – Hà Tĩnh), đã bắt 47 học sinh phải liếm ghế cho sạch. Sự việc xảy ra vào tiết học cuối cùng của ngày 17/4.

Sau đó, cô Lan bắt các em bỏ phiếu kín ghi tên “kẻ trót dại”. Kết quả cuộc thăm dò cũng không thu được kết quả vì tất cả đều là phiếu trắng. Cô Lan nổi khùng xé phiếu bỏ vào thùng rác rồi tiến hành hình phạt đợt 2 như cũ.

====

Vấn đề mà tôi muốn nói đến ở đây là lòng tự trọng. Đó là cái mà từ nhiều năm nay, ngành giáo dục nước ta hình như đã tước dần tước mòn của học sinh, khởi đầu bằng những việc tưởng chừng như rất nhỏ.

Hồi bé, là lớp phó học tập, khi tôi làm bài, có bạn ngồi bên quay cóp. Tôi để yên cho chép nhưng rất khinh. Một lần, bạn nhìn không rõ, còn nhấc cánh tay tôi lên. Tôi cáu, mắng : “Không có lòng tự trọng à !!!”. Bạn ấy giận và xin đổi chỗ…

Ôi, cái thời hoàng kim ấy qua rồi ! Cái thời mà trẻ con học giỏi – học ngu rất phân minh, và nhận đúng những gì mình đáng nhận. Lòng tự trọng của trẻ con được kích thích khi thước đo giá trị của chúng được rõ ràng.

Nhưng giờ đây, cuộc tỉ thí giữa học trò đã hết. Đề thi có khi còn được thầy cô cho biết trước, có khi còn được ..đọc luôn đáp án cho mà chép. Còn nếu như không quay bài, điểm kém, để lớp tụt hạng thì … chết với cô :| .

Và lòng tự trọng của lũ học trò chết dần khi dễ dãi nhận những danh hiệu “giỏi”, “xuất sắc” mà mình chưa đáng được hưởng, khi ngoan ngoãn thủ tiêu “cái TÔI” để làm theo văn mẫu, bài mẫu.. Vả lại, có về nói với bố mẹ thì bố mẹ cũng chỉ lắc đầu, chẳng ai dại để con mình “bóp quả cam” như Trần Quốc Toản ngày xưa, tặc lưỡi nói con chấp nhận đi, lên lớp với danh hiệu giỏi là chính mà ..

***

Ôi cái sự kiêu hãnh về bản thân.. Vì sao nó cứ dần teo tóp ???

Có nhớ khi bạn vào lớp 1 không? Bạn tự hào biết bao nhiêu phải không? Cả gia đình “lợi dụng” sự kiêu hãnh để ép bạn ăn thêm 1 bát cơm (“Mình lớp 1 mà, ăn thêm 1 bát cho chóng lớn“), để nói bạn đừng trêu em (“Lớp 1 người lớn rồi, ai lại trêu em“), để ghi vào sổ liên lạc (“Cháu đã biết quét nhà“)…

Rồi lòng kiêu hãnh ấy mất dần. Chẳng ai khuyến khích nữa. Thế rồi một ngày kia, cái đứa trẻ cách đây mới có bẩy năm , bướng bỉnh nhưng đầy lòng tự trọng khi bước vào lớp 1, qua bao nhiêu lửa luyện của lối giáo dục Việt Nam, đã sẵn sàng ..cúi đầu liếm ghế sạch như lau …

 
0

Tản mạn …

Posted by cemetery on May 22, 2009 in Others

Con bé Sò nhí nhảnh, tóc bím 2 bên ngày nào … chỉ còn vài ngày nữa là lên xe hoa về nhà chồng. Nhanh thật, thế mà trong mình, nó vẫn là con bé lớp 10G2 … Thời gian đúng là không chờ một ai.

Lại cái khái niệm thời gian, hôm trước tình cờ đọc status Y!M của mọi người, thấy anh Catalan viết “Sống như mình 10 năm về trước, khi vừa tròn 17 …” Bỗng thấy trong lòng dấy lên nhiều cảm xúc kỳ lạ …

Tối nay nghe câu chuyện cổ tích giữa đời thường của Núp, thật nhẹ nhàng, lạ lùng và không biết phải giải thích bằng một từ nào … Nghe Núp kể, mà mình thấy nhẹ lòng biết bao, bỗng dưng nhoẻn miệng cười một cách vô thức …

Nup – Doãn Kỷ (5/22/2009 10:15:56 PM): ( em thuý online – và cậu đang chat vs em ý bỏ tớ à ? )
PDP Online (5/22/2009 10:15:36 PM): :|
Nup – Doãn Kỷ (5/22/2009 10:16:18 PM): :D
PDP Online (5/22/2009 10:15:41 PM): em thúy là em nào tớ ko rõ
PDP Online (5/22/2009 10:15:45 PM): ko hiểu có phải em MPT
PDP Online (5/22/2009 10:15:47 PM): hay em nào đó
Nup – Doãn Kỷ (5/22/2009 10:16:25 PM):
PDP Online (5/22/2009 10:15:54 PM): tớ đang lâng lâng trong câu chuyện của cậu
PDP Online (5/22/2009 10:16:12 PM): nhoẻn miệng cười 1 cách vô thức
Nup – Doãn Kỷ (5/22/2009 10:16:53 PM): tại vì em Thuý nhảy vào chat với tớ … và tớ tưởng em ý sẽ thích chat với cậu hơn ?

Lão già Núp hỏi có phải em Thúy nhảy vào chat cùng không mà sao tự nhiên im re … Phải mất đến 5s mới hiểu em Thúy ở đây là em Mai Phương Thúy … ôi, thời gian nó xóa nhòa tất cả, cậu nhỉ .. Nhưng trong mắt tớ, em Thúy, vẫn mãi luôn là con bé cao lêu đêu học lớp 10I1 ngày nào thôi :D Chẳng khác được ..

Cậu nói đúng!

Con người ta, kém thì khinh, bằng thì ghét, hơn thì ghen … muôn màu muôn vẻ ..

Cậu bảo tớ viết tiểu thuyết ư :)) Tớ chẳng làm nổi đâu, tớ chỉ đủ khả năng phọt những dòng cảm xúc lên bàn phím trong những lúc nhất thời mà thôi. Tớ thật sự không đủ kiên nhẫn để ngồi viết hết những gì mình nghĩ trong đầu ra … phòi hết ra ngoài như vậy khó lắm cậu ạ ..

Thần – là một người nắm trong tay khả năng hủy diệt, cùng khả năng sáng tạo, là linh hồn và được mọi người tôn sùng.

Theo cậu, ai có thể trở thành Thần …

Tớ, liệu có thể trở thành Thần, để rồi sau đó chết trên chính những gì mà mình tạo dựng ra không …

 
0

Mùa chia tay …

Posted by cemetery on May 22, 2009 in Others

Banner lão Vamp già nhăn nheo làm ..

Năm ngoái dùng rồi, năm nay dùng lại …

Vẫn có cảm giác như mới toe ..

Nhanh nhỉ, mới đó đã 5 năm từ ngày ra trường …

Vẫn có cái gì đó bồi hồi và xúc động, như đêm nào trước ngày chia tay …

Thời gian trôi mãi, chẳng chờ một ai ..

Chỉ còn lại trên sân trường hoe nắng, bóng người thầy khuất dần ..

Copyright © 2012 Bùi Hoài Nam – cemetery All rights reserved. Theme by Laptop Geek.