Ngược về Hà Giang…

Về cũng lâu lâu rồi dưng chưa có thời gian tổng hợp lại chuyến đi, giờ mới bắt đầu vặn vẹo són ra một ít …
———-
Ấy là lúc 3h sáng một ngày gần cuối tuần, khi thành phố vẫn còn chìm trong cơn ngủ, sương vẫn còn phủ những mảng cuồn cuộn khắp phố phường, tôi thẳng tiến ra bến xe Mỹ Đình.
Lúc đầu tính đi xe máy cho phiêu, nhưng sau khi suy nghĩ và tính toán cẩn thận …chạy kiểu độc hành, trời lại đang rét quay rét quắt thế này ..chi bằng ngồi xe khách cho yên tâm (Ấy vậy mà sau này vẫn được chạy xe máy hơn 150km đường rừng núi …phê phết).
4h10′, chuyến xe của nhà xe Quang Sìn, biển số 23T – 1360 rời bến Mỹ Đình. Chuyến xe sớm, không có kiểu đi lòng vòng quanh bến để bắt khách vì tầm giờ này, chẳng ma nào dở hơi ngồi rét co ro ngoài đường cả. 4h33′, xe đến Hương Canh.
Vậy là xe phóng thẳng một mạch, điên cuồng luôn ….nhoằng cái 1 tiếng sau đã đến tận …. Việt Trì. Con đường tầm 100km ngốn trong 1 tiếng, vãi linh hồn.
Xe chạy nhanh quá, phải dừng lại ở Việt Trì hơn nửa tiếng chờ trời …sáng để còn bắt khách…Trời rét căm căm, sương phả vào trong xe từng đợt lạnh buốt … Sau khi chờ đợi và táng hết 1 quả quýt, tôi lên xe, xếp lại hành lý và từ từ chìm vào trong giấc ngủ ….
8h hơn, tỉnh dậy …xe đã ở Đoan Hùng!
Nhớ như in lúc ngủ xe chỉ thưa thớt tầm trên dưới chục khách, vậy mà giờ đã chật căng những người và hàng.
8h35′, xe đến Tuyên Quang, lơ xe vẫy tay cho 1 hành khách từ bến Tuyên Quang lao lên …thằng cu vừa nhảy lên xe thì một con Ford Transit 22L – 2356 vù lên tạt đầu xe Hà Giang, trên xe túa ra 5 anh zdai mặt mũi bặm trợn, cầm gậy gộc lao vào xe, các bộ phận bờ, lờ văng tung tóe …
Ngơ ngác hết 3 giây, đến giây thứ 4 mới định thần được đây là hội xe dù của bến xe Tuyên Quang. Do xe Hà Giang vừa bắt mất 1 khách của bọn nó nên cả hội lao lên đòi lại …. vậy là xe Hà Giang bị dắt đi vòng quanh thị xã, cứ nhặt được khách nào là phải trả sang cho bọn nó … Đi xe đường dài liên tỉnh thế này, kể cũng có nhiều cái hay ho …
9h, xe cách Tuyên Quang 27km, nhà xe dừng lại tạt vào một quán cơm tù ven đường …
Quãng đường từ đây lên đến Hà Giang khá đẹp, núi lô xô nhấp nhô …Trên đường cách thị xã Hà Giang 20km, xe gặp 1 ku ẻm dân tộc đi mua cam về ăn Tết, 3 khìn/cân … Ku ẻm líu lo khoe mua được cam rẻ, thơm, cái bụng ưng nhắm
Lơ xe đập vai bồm bộp nhắc “nhà báo” đã đến trạm trung chuyển và lùa tôi như lùa vịt ra khỏi xe. Ở bên kia đường, có một em xe khách tuyến Hà Giang – Đồng Văn đang ngồi chờ sẵn. Xe của Hợp tác xã vận tải dịch vụ Cầu Mè – hay còn được bà kon gọi tắt là xe Cầu Mè.
Cực kỳ khâm phục anh zdai lơ xe này luôn, chặng đường 160km có lẻ … trời thì lạnh, sương muối rét buốt mà anh zdai vẫn bám thành xe đu như đúng rồi …
Chả là thế này, xe chạy được 1 lúc thì bên tay trái, một chị người Tày trình bày “tao bị say xe, mày cho tao dựa nhờ lên áo mày nhé”. Nói xong, chưa kịp để mình đồng ý, chị dựa luôn (Tiện thể dựa cả túi cam của chị vào người mình cho nó …thoải mái, thắm tình quân dân
Dường như thế vẫn chưa đủ đô, một anh zdai người Mông ngồi bên tay phải bị say rượu, cứ “tay mày ấm nhỉ, áo mày ấm ghê, cho tao ôm ngủ một lúc nhỉ, nhỉ, nhỉ” … Và thế là mình chính thức bị “khóa cứng” 2 tay, khỏi tác nghiệp …Chân thì một chân thấp, tụt xuống cửa xe, một chân cao gác lên trên vali của ai đó … Cả quãng đường như vậy, lại thêm chị Tày bên cạnh …nôn cho một bãi vào chân, bảo sao không …nôn dây chuyền.
Xe chất nặng, người, hành lý, lặc lè …. Đi qua Quản Bạ (sau khi đã “ò” được 3 nháy) thì nhà xe tưng bừng “thú nhận”, xe lên Mèo Vạc hôm nay đi phục vụ đoàn khách Tây, chạy sang …. mãi tận Lai Châu rồi, thế nên bây giờ khách khứa “chịu khó” lên Mèo Vạc, sau đó nhà xe sẽ đưa mọi người về Đồng Văn sau (vì đường từ Yên Minh lên Đồng Văn đi khó hơn từ Yên Minh đi Mèo Vạc). Chết cháu rồi ….
Do đang say xe bí tỉ, lại nghe tin hãi hùng nên tôi vội đập tay lơ xe, trình bày đến Yên Minh xin xuống …đi bộ cho lành, anh zdai cứ gật gật xong rồi …lờ lớ lơ đi luôn…
Tôi lên xe từ 4h10′ …. và 5h chiều cùng ngày, xe dừng lại trên cao nguyên đá, vừa qua Lũng Phìn khoảng 8km …cách Mèo Vạc tầm 12km … Lý do xe dừng: Cho hành khách giải quyết nổi buồn
Đến lúc này mới tranh thủ thoát ra được khỏi biển người để chụp vài kiểu ảnh.
Đường này (Nhiều đoạn đẹp mê ly mà không tài nào thò nổi cái máy ra để chụp)

Xe này (đã giải quyết được 8 chú người Mông xuống từ Lũng Phìn)

Chi nhánh cấp nước – nằm sát đường vào chợ Mèo Vạc

Đấy đấy, lấy cho chị cái túi màu vàng, rồi, nhẹ tay thôi, hàng dễ vỡ em ơi …
Tiếc là trời tối quá nên không chụp được kiểu nào trên đèo, phần nữa vì quá mệt sau chặng đường vất vả chen chúc … Tôi lim dim ngả người trên ghế một cách thoải mái nhất có thể và lắng nghe các câu chuyện của người trên xe … Biết thêm được nhiều chuyện, chuyện cô gái ngồi trước mặt bế theo con 2 tuổi lên thăm chồng làm trên Biên Phòng, chuyện bà Thanh buôn chuyến đánh ghen, chuyện 3 hôm trước một con Wave bị cán nát bét ở trên đèo ..v.v. Những chuyện đấy sẽ để dành kể trong một lần khác, còn hiện tại cả xe đã lăn ra vì đói … Tôi đành chia hết phần bánh mì của mình cho mọi người trên xe ….
7h15′ tối – chuyến xe bão táp kết thúc, tôi được thả xuống ở chợ Đồng Văn … mờ sương….
(Theo kế hoạch vạch ra từ nhà là đến Hà Giang ngủ đêm đầu tiên, chơi chợ Hà Giang, rồi sáng hôm sau mới lên Quản Bạ, ngủ Quản Bạ đêm thứ hai, sáng thứ 3 mới lên Đồng Văn. Dưng mà nổi hứng …hardcore nên làm một lèo từ Hà Nội –> Đồng Văn luôn. Cũng may mọi việc đều trót lọt)
Lúc đầu, tôi định lang thang phố chợ một lúc …nhưng cái rét nó cứ như kim châm lùa vào trong người, thế là đành phải đi tìm một chỗ nghỉ chân … Cuối cùng thì cũng có chỗ để nằm. Việc đầu tiên là giải quyết cơn đói vì cả ngày không ăn gì, lại còn nôn ọe tùm lum … Nổi lửa lên em …
Giò tai … ăn sừn sựt, giòn giòn, ngon cực ![]()
May thay, sau khi đi dọc phố chợ, tôi tìm thấy một hàng ăn nhỏ của một đôi vợ chồng người Tày, chiến thôi ….Chị gái, cho em xin 2 suất cơm rang …
Ngon đừng hỏi nhá
Có cả canh dưa với nước luộc thịt nữa …
My Status: Planning for the Future...