Nát bét – Leave me alone
Không gian đặc quánh, cảm tưởng như với tay ra có thể chạm vào không khí, quấy nó lên rồi buông ra như một nắm bùn nhoe nhoét ..để rồi rơi xuống, vỡ tan.. Tự nhiên muốn được đập nát điện thoại, dứt dây Net ra … Mọi thứ dần trôi khỏi tầm kiểm soát, đến cái kề cận nhất bên cạnh cũng tuột đi … Dùng hai tay kéo mép lên để tạo thành một nụ cười méo mó nhằm xoa dịu bản thân mà không thể.
Ngoài đường, ánh đèn cao áp vàng ệch trộn cùng với những giọt mưa lạnh buốt, như một món súp nguội cho ngày tận thế. Nó dồn lên, ứ lại ở cổ làm toàn thân bủn rủn, để rồi hơi thở cứ dần thoi thóp như bị chặn lại ..
Mùi ẩm mốc cứ thế xộc lên từng cơn, cuồn cuộn như từng đợt sóng, đập vào vách đá tung trào bọt trắng. Gió gào thét tàn nhẫn đưa đẩy không gian từ trạng thái này sang trạng thái khác… Đến giờ thì ngay cả người thân thiết nhất cũng không tin tưởng mình nữa
Thật là sung sướng …
Chuyến tàu đêm vẫn xình xịch chạy trong trí não, một chuyến tàu không có người soát vé ..vậy là chỉ cần nhảy lên tàu, tìm một xó xỉnh nào đó rúc vào, để rồi khi tàu qua một ga xép nào đó, nhảy xuống, xốc lại hành lý và rồi bước đi tiếp …những bụi, những cây, những ao, những hồ, những núi, những non … Ta về rừng.
Rừng bao bọc ta, cuốn vành khăn mây trắng lởn vởn quanh ta … Chỉ khi đấy mới thật sự cảm thấy yên bình … Càng chạy chốn cái gì đó mơ màng, lại càng như mù quáng chạy vòng quanh để rồi đâm đầu vào chính cái bãi lầy do vết chân ta tạo ra … nước hay lửa, bùn lầy hay cứt đái … Ta không biết…
Càng không biết nên rúc sâu vào hay rời khỏi cái thế giới này càng nhanh càng tốt.
Có người đã nói rằng, khi lặn sâu xuống tận cùng nỗi buồn của chính mình, ta sẽ chạm được vào nỗi buồn của người khác. Nhưng hình như cái đáy của mình mãi chưa thấy …mà dưỡng khí thì mất từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây …để đến khi chưa chạm nổi đáy thì cái mặt đã trắng bệch ra, mắt trợn trừng trừng gửi mộng về thiên giới …
Muốn một giây phút bình yên, sao mà khó thế …
Gió ơi, lạnh nữa lên ..cho mũi kim đâm xuyên vào da thịt, cho thổi bay mọi ưu phiền, mọi khốn khổ của kiếp người.
Ta chẳng cần nhận lại gì nữa, cho đi, cho hết …thậm chí ta đá văng cả bản thân ta ra khỏi cuộc sống khốn nạn này, mà thằng ta – là nhân vật chính, nhân vật trung tâm khắc họa hình tượng một thằng khốn nạn không kém gì tinh thần của tác phẩm … nhào nặn ra cái thể xác ta, giờ là ai, là bàn tay ta, hay bàn tay của người nào … ta không biết … Ta cần một cõi để đi về mà sao khó quá, có lẽ chỉ có thể đi, chỉ có thể di chuyển mà không có đường quay về ..cũng chẳng có bến đỗ nào chịu chấp nhận … chỉ có cắm cúi bước tới phía trước mà thôi …
Vậy mà phía trước, cái chặng đường phía trước ấy cũng phũ phàng ném vào mặt ta những cục cứt thối nát, nhầy nhụa… lùi không được, tiến không xong ….đứng yên một chỗ thì bị thúc đít đẩy đi … Bế tắc lắm sao ..
Ai cho ta niềm tin bây giờ, chính bản thân ta thôi …
Các người cho tôi xin …tôi muốn một mình, tôi ích kỷ và tôi chỉ hy vọng bản thân tôi nhận ra rằng mình vẫn cần thiết cho cuộc sống này … Tại sao cứ phải làm khổ nhau thế … Cái gì đến cũng đến, nhưng sao nó đến nhanh vậy …khi ta còn chưa kịp chuẩn bị hành trang… đối mặt với cái khốn nạn của thằng tôi, thế là đủ lắm rồi ..
Vĩnh biệt cuộc sống khốn nạn… vĩnh biệt thằng tôi ..
