Posted by cemetery on Aug 23, 2007 in
From 360 blog
Dạo này tự nhiên dở zdời, thèm nói …tiếng Anh thế. Giờ mới thấy cái sướng của việc du học lọc cọc này… Trình độ tiếng Anh khác hẳn với nửa năm trước .. Giờ bắn ầm ầm, cứ gọi là sướng âm ỉ …
Nhớ năm ngoái, hụt mất cái hợp đồng với đối tác Úc và Anh, chỉ vì cái củ chuối là mình ngồi nói chuyện mà cứ “Ồ yê” với “dét dét”
. Bùi ngùi nhớ lại…
———————————-
… Đồng chí khoai tây hỏi :
- Thế mày code bằng gì ?
- À, tao dùng PHP 
- Thế có cần hỗ trợ software gì không ?
- …. ( nó hỏi cái gì ấy nhỉ ) Yes yes ( yes đại đi cho máu ) 
- Thế tên software là gì để tao bảo người gửi cho ?
- …. ( chả hiểu nó nói gì luôn ) Oh yeah ..yeah yeah 
- Ơ, tao hỏi tên software là gì ?
- Yes yes .. yes 
- ….
- ….
( blah blah blah
)
- Tao muốn giao diện website thế này …thế này
- ( cái gì mà giao diện ấy nhỉ, à, chắc nó muốn tìm giao diện cho web dạng nó cần ) .. yeah yeah
- Mày làm được không ?
- Ợp cót, men ( vênh mặt lên ) …
———-
Về truyền đạt lại với đồng chí vampire – đấy anh nhá, em đi …”đàm phán” với đối tác về rồi, nó muốn giao diện thế này, thế này, anh làm đi rồi thứ 7 show hàng cho nó xem. OK thì em bắt đầu code.
———-
Thứ 7 tuần sau show hàng cho đối tác xem.
- Ơ, tao có muốn cái này đâu
- Thì mày hôm trước chẳng bảo là thích cái giao diện thế này còn gì ( đoạn này là “phiên dịch – Phương Anh” nói, chả phải em )
- Không, ý tao là tao thích cái giao diện này nhưng tao muốn làm cái khác cơ.
- Mr Vamp : Thế giờ tao làm cái khác, giá tiền thay đổi chút chút nhá …
…. các đại gia bàn tính và suy nghĩ một hồi
….
KẾT QUẢ ĐÊ :
- Tao không muốn làm việc với bọn mày nữa, cancel dự án này. Bây giờ ngồi cạnh nhau mà còn hiểu lầm thế này, đến lúc tao về nước thì lơ mơ từ small problem sẽ trở thành big problem
…
Thế là xong, mát lịm ga hàng cỏ …
Tốn một tuần cầy layout của Mr.Vamp.
Tốn một tuần thiết kế DB + cầy code của mình.
Tốn một tuần ngồi nặn ra cái hợp đồng kinh tế = tiếng Anh.
Kết luận : Bài học nhớ đời
Chờ đấy ngộ páo chù 
Posted by cemetery on Aug 23, 2007 in
From 360 blog
Cảm xúc sau 1 đêm tâm sự với Mr. Vampire về cái nghề và cái nghiệp của 2 thằng.
Ngẫm ra cũng có nhiều cái củ chuối thật, thằng coder dù code suốt ngày nhưng ko biết design thì móm, thằng designer dù design suốt ngày mà không biết võ vẽ code cũng móm nốt. 
Trong ngành IT, còn nhiều nhiều hướng đi khác nhau, cá nhân mình cũng từng nhiều lần thử cầm bom cảm tử lao vào một số hướng như network, data, support …v.v nhưng suy cho cùng vẫn phải “quay về mái nhà xưa” là coder
.
So sánh 2 thằng này thì có mà so sánh cả ngày, nói về mặt cảm hứng trước nhỉ.
Coder nếu deadline dí vào đít, dẫu không có cảm hứng vẫn phải ngồi rặn ra từng dòng code một
…
Designer nếu deadline đến đít mà không có cảm hứng thì chỉ có nước ngồi ngẩn ngơ mũi dãi dềnh dàng
…
Coder không có cảm hứng thì 1 + 1 vẫn phải bằng 2.
Designer không có cảm hứng, đôi khi 1 + 1 nó thành ảnh khỏa thân hoặc ảnh một thằng cu tồng ngồng chạy trên hè phố.
Cảm hứng của một coder khi viết xong một module là rất thoải mái, nhưng cái sướng đấy nó qua nhanh hơn so với việc một designer vừa hoàn thành một layer nào đó, không có cái sự sướng âm ỉ như designer.
Coder mà không biết design, khi cần làm layout trong các dự án thiếu designer chỉ có nước khóc bằng tiếng Mán.
Designer vẽ vời, cắt ghép xong mà không biết tí CSS, DHTML, Javascript thì designer cắt xong ngáp ngắn ngáp dài.
Ậy, thế nhưng cái gì cũng phải song hành với nhau thì mới sống được, chẳng ai giỏi hết được các nghề, nhất là trong cái lĩnh vực khô khan và đôi khi khiến cho người ta tê liệt cảm xúc như nghề IT.
Lại nói đến chuyện cái thăng hoa và cái lương tâm nghề nghiệp. Đêm qua Mr. Vampire đưa cho mình 1 poster để nhận xét về bố cục và đường nét, nói chung là “củ chuối chấm muối” nhưng khách hàng yêu cầu vậy, họ là thượng đế và họ cũng là người trả tiền. Chung quy dưới con mắt của mình thì lởm nhưng dưới con mắt khách hàng ngon, thế là được. Lương tâm nghề nghiệp coi như bị chó gặm
… Đấy là của anh designer.
Còn anh coder thì sao nhỉ ? Người có khả năng phù phép, biến cái không thể thành cái …càng không thể ? Hay một người có khả năng đắp những mảng mầu của cuộc sống ?
Chẳng biết đến bao giờ những anh coder “chân tay to” mới bước lên được level đưa ra solution .. Hay mãi mãi chỉ là những thằng outsource, để rồi phí hoài cả tuổi xuân trên bàn phím nhỉ ..
Trừu tượng quá, cứ như …lập trình hướng đối tượng, cứ như những mask đè lên layer, cứ như …
————
Vớ vẩn và bốc phét tí, viết xong còn chả hiểu vừa viết cái gì.
Thôi để đấy, lúc nào chán thì xóa.
Giá mà viết cái này lúc đêm qua, chắc cảm hứng sẽ nhiều hơn, để dành đến sáng viết nên nó tịt ngòi rồi 
Posted by cemetery on Aug 20, 2007 in
From 360 blog
Một yêu anh có may ô
Hai yêu anh có cá khô để dành
Ba yêu rửa mặt bằng khăn
Bốn yêu anh có cái quần đùi hoa…
…
—-
Ôi thời bao cấp 
P.s :
01. Xe trong ảnh là xe thuê, chả phải xe của tớ 
02. Mũ trong ảnh làm mất xừ ở sân bay Thái Lan rồi 
03. Đôi găng tay cụt ngón thì để quên trên Thung Nai – Hòa Bình 
04. ….
….
n. Xe trong ảnh là minsk, ko phải Simson nhá 
Posted by cemetery on Aug 19, 2007 in
From 360 blog
Everything has been said before
There’s nothing left to say anymore
When it’s all the same
You can ask for it by name
Are you motherfuckers ready
For the new shit?
Stand up and admit,
tomorrow’s never coming.
This is the new shit.
And now it’s “you know who”
I got the “you know what”
I stick it “you know where”
You know why, you don’t care.
Blah blah blah got your lovey-dovey sad-and-lonely ….
——
Tuần trước thì say đắm với các tình khúc của Đoàn Chuẩn, Phú Quang…
Giữa tuần thì trầm ngâm, cảm nhận cuộc đời với TRỊNH…
Cuối tuần thì ngơ ngẩn, lặng lẽ với Secret Garden…
Sang tuần mới, vật vã, quằn quại, nhăn nhúm với Marylin Manson… 
Posted by cemetery on Aug 19, 2007 in
From 360 blog