New laptop…

T2250 Duo Core 1.73GHz (667MHz FSB/2MB cache) __DDRAM2 1Gb, HDD 160GB, DVD+/-RW, LAN, Modem, WiFi, SD/MMC Card reader. Windows VISTA.
$1099
A Dedicated Server…
My Status: Planning for the Future...

$1099


Phần 1:
Xuống đến sân bay Deagu, được biết sẽ có người đến đón, cả bọn ra cửa chờ, mãi chẳng thấy đâu. Mấy anh đi loanh quanh TÌM NGƯỜI ĐI TÌM MÌNH nhưng chẳng thấy đâu. Một lúc sau mình nhìn quanh thấy một chú củ sâm cầm tờ giấy có tên 4 anh em. Nghĩ chắc chú này đón nên ra nhận, quá chuối vì chú này ko biết TA mà trông hình dạng và phong cách thì nếu ở VN chắc chắn làm nghề giết lợn. Từ lúc gặp chú này và những gì quan sát trên đường đi, nhận thấy rằng: sẽ phải có HÀN NHỤC KÝ.
Nhục 1: Thẻ điện thoại
Anh em vừa chân ướt chân ráo đến Hàn xẻng, muốn gọi điện về nhà nên mỗi người mua 1 thẻ điện thoại 10.000 Won (160,000 VND). Kết quả là mỗi người gọi được khoảng 8’, chết vì thiếu hiểu biết.
Nhục 2: Bị xỉ nhục là expert employee in LGEVN
Gặp một thằng củ sâm, nó hỏi mỗi người làm ở LGEVN mấy năm rồi, anh C nhiều nhất được 1,5 năm. Nó nói thế mà cũng gửi sang đây, phải ít nhất là 3 năm làm cho LG thì mới được đi, rồi bảo thế mà Mr H nói đó là những expert employee LGEVN theo nó thì LÂU NĂM ~ EXPERT => NHỤC.
Nhục 3: Khai thông tin bản thân
Nó bảo anh em khai vào mấy tờ giấy, trong đấy có phần blood type, mấy anh em dân Việt mình câm hết, chẳng ai biết nhóm máu mình thuộc loại nào: A, B,AB,O …. Đúng là nhất dân Việt mình.
Phải nói rằng, HQ là đất nước rất truyền thống, mọi nơi, mọi chỗ, tất cả văn bản giấy tờ độc chỉ tiếng Hàn, ko một dòng tiếng Anh. Nhiều lúc khai vào những giấy tờ mà chẳng hiểu mình khai cái gì, may mà ko có đứa nào nó lừa mình ký giấy đăng ký kết hôn, he he chết thật.
Nhục 4: Bữa ăn trưa đầu tiên
Một củ sâm cái bảo dẫn đi ăn trưa, nó vào nhà vệ sinh thế là lạc mất mấy anh em, mấy anh em cứ chờ nó W.C XONG RỒI ĂN mà ko được, he he. NHỤC.
Cuối cùng, loanh quanh 1 hồi cũng tìm được nhà ăn, nhưng ăn xong thì cũng như không vì đơn giản là không ăn được, quá cay mà thực ra là cũng chẳng có gì để ăn.
Nhục 5: Ngủ nhờ
Củ sâm cái lại dẫn về chỗ ở, loanh quanh mãi cuối cùng không có chìa khoá vào, đành ngủ nhờ mấy chú Indo, 4 anh em một phòng bé tẹo, lại không có nước nóng tắm đành đi ngủ cho qua ngày.
Nhục 6: PC
Cũng chuyện PC, muốn chat về nhà, chẳng có cách nào khác đành chui sang thư viện, có 2 cái PC, thỉnh thoảng lại chuồn sang đó làm tý net. Vậy là sau mấy ngày, nó lăn đùng ra chết, nhất định không chịu lên, may quá vừa lúc đó mình có laptop.
Nhục 7: Ra vào cửa
Ở đây ra vào cửa văn phòng phải quẹt thẻ, mà mới sang thì chưa có thẻ, thế là mỗi lần muốn đi WC,đi cafe, đi ăn trưa, ăn sáng ăn tối hay sang các phòng ban khác phải rình thằng nào đi trước rồi theo ĐÍT nó, đúng như là đi ăn trộm. NHỤC thật.
Nhục 8: Đi ăn
Đến bữa, đợi trưởng phòng đi thì cả bọn mới bám ĐÍT đi theo, phải công nhận tinh thần đồng đội bọn này rất tốt, nhưng tốt quá thì đâm ra ngu, trưởng phòng ăn gì thì cả phòng phải ăn theo, trộm nghĩ nhỡ thằng này mà điên đòi ăn những thứ quái đản (…) thì chết anh em. Được mấy bữa ko chịu được, thế là mình đi cùng nhưng ko ăn cùng.
Nhục 9: Cũng chuyện ăn uống
Ở đây làm lắm món quái đản vô cùng, như kiểu: bột mỳ rán lá hành ăn với cơm hay cơm cháo lẫn lộn và đặc biệt là KIÊNG thịt (mọi loại thịt), không nghĩ là một ngày nào đó mình có thể nuốt được những thứ này, tài thật.
Một lần mình đi sau 1 thằng Indo, thằng này ko ăn thịt, thế là nó cứ tưởng mình cũng là dân Indo nên ko cho thịt, mình quay lại lấy, nó vẫn ko cho, còn sủa gì đó bằng tiếng Hàn, chẳng hiểu gì đành nhịn thịt vậy, bọn này toàn KIÊNG nói tiếng Anh.
Nhục 10: Ở MOTEL
Vì chưa có phòng nên anh em được ở Motel gần 1 tuần, hôm đầu tiên lúc đi thì chủ nhà dẫn, lúc về thì tự đón xe Bus về. Rõ ràng sáng đi thì số 3, lúc về hỏi thì nó bảo là xe số 5 về qua đó, chẳng biết đường nào mà lần. May dân Hàn cũng tốt, nó nói đúng ko thì tiêu.
Xuống xe Bus, hỏi được chỗ xuống nhưng tìm về chỗ ở thì cứ đi loanh quanh mãi, may cuối cùng cũng về đến nhà. Ở đây có mấy ngày nhưng cũng lắm chuyện vui buồn, nhưng cũng phải công nhận dân ở đây thật thà hơn dân Việt mình (?), chứ ko còn chết nữa.
Ở đây mấy ngày mà không dám giặt quần áo vì sợ mất tiền, nhưng may được chủ nhà tốt bụng, giặt hộ 1 lần free hehehe.
Nhục 11: Máy giặt
Về nhà trọ, mấy ngày ko giặt quần áo, 3 anh em (H, N, T) ném tất cả quần áo vào giặt. Có mỗi pác Ngọc có tý kinh nghiệm máy giặt nên hướng dẫn anh em. Nhưng máy ở đây rất khác ở nhà, không có chỉnh chiếc gì, cứ tống quần áo vào, bấm 2 nút rồi để đấy, xong thì lấy quần áo ra với cả toàn tiếng Hàn. Được cái MÁY RẤT KHOẺ, kêu ầm ầm như công nông ở nhà ý, đến giữa chừng thấy kêu quá, pác H lo hỏng quần áo, mở nắp ra, thế là nó tức, nó không chạy nữa. Anh em chẳng biết sao, đành lấy ra phơi, quần áo còn toàn mùi xà phòng, và khi khô chúng lại được giặt lại lần nữa. Cực sạch.
Nhục 12: Trên xe Bus
Ở đây người ta không nhường ghế cho người lên sau (trừ người già). Một lần mình thấy có 1 em (cũng hơi xinh) lên sau, xe đông, mình đứng dậy nhường ghế cho em ý, ko những ko cảm ơn mà em ý còn nhìn mình như từ trên trời rơi xuống nữa. Bực thật.
Nhục 13: Tiền lương
Đi làm được mấy hôm thì được tin lương bên này nó chỉ trả 600.000 Won, anh em cực kỳ bức xúc,
hỏi tới hỏi lui, cuối cùng cũng phải chấp nhận. Cũng chẳng sao, nhưng kể mà biết trước ở nhà thì tốt hơn.
Nhục 14: Mua thịt bò
Được mấy tuần thấy thể lực cực kỳ giảm sút vì thiếu thịt, nên quyết định đổi mới, đầu tiên là THỊT BÒ.Hai anh em vào cửa hàng bán thịt bò, biết trước là 2000Won/1lạng, định mua 3 lạng, giơ 3 ngón tay, chẳng hiểu saler hiểu ra sao mà cứ nói lung tung, chẳng hiểu gì sất. Giơ thêm 1 số bộ phận cơ bản nữa nó cũng chẳng hiểu, chẳng còn cách nào khác, đành giơ 6000 Won trước mặt nó, may quá nó cũng hiểu ra. Thấy vậy phải cất ngay 6000 Won đi để còn lần sau và đưa 10000 để nó trả lại. Nguoi VN thông minh thật heheh.
Nhục 15: Đi siêu thị
Ở đây, muốn gửi đồ hoặc lấy xe đẩy bỏ hàng, mỗi người đều phải bỏ vào 100 W thì mới dùng được, dùng xong thì lấy lại tiền. Mình ko biết, nên ko thể lấy được, đứng chờ người khác ra, nhẩy vào đòi lấy xe, nó không cho lại còn xổ 1 tràng tiếng Hàn, pó tay đành đứng quan sát thì mới hiểu ra vấn đề.
Vì siêu thị cũng khá gần, lại đi đông nên anh em quyết định đi taxi, nhưng ở đây taxi tính tiền theo thời gian mỗi lần đèn đỏ là mất thêm 0.4USD, khi về đến gần nhà, lại gặp đèn đỏ, thế là mấy anh em xuống khẩn trương cho đỡ tốn thêm tiền. Nhất dân Việt.
Nhục 16: Ngày nghỉ
Một tuần có 2 ngày nghỉ, vừa thích mà vừa không thích. Thích vì đơn giản là được nghỉ, nhưng ở nhà rất buồn, ăn thì phải đi bộ rất xa (mỗi bữa ăn cả đi + ăn + đi về mất khoảng 1tiếng). Các cụ ngày xưa “ăn bát cháo lội 3 quãng đồng” đã nhằm nhò gì, trưa thì nắng mà tối thì lạnh, kể cũng nhục.
Đến chỗ ăn thì phải ký quặc đàng hoàng, thế mà cũng không xong, được 1 thời gian thì được tin ăn phải trả tiền, xót xa. May quá, cuối cùng hỏi lại thì công ty sẽ thanh toán hộ khoản này, đỡ nhục.
Nhục 17: Ngày nhận lương
Ở đây nó trả lương vào 25 hàng tháng, anh em khấp khởi mừng thầm, chuẩn bị đón tháng lương đầu tiên. Hết 25, 26 xuống check cũng chẳng thấy gì, hỏi lại nó bảo mùng 5 hàng tháng mới trả cho bọn này, lại chờ, lại NHỤC.
Nhục 18: Đi chơi
Phòng tổ chức đi chơi, gần 3 chục con người lận từ các nước khác nhau. Đông nhất là dân Hàn (đương nhiên), rồi đến bọn Ấn, Trung Quốc ít hơn chút và 1 chú VN. Mang tiếng cùng phòng nhưng cũng không thể như ở nhà được, nhiều lúc lủi thủi một mình, cũng chẳng vui thú gì.
Hôm nay là ngày 3/11/2004, một tháng sống trên đất Hàn và cũng có sơ sơ vài cái nhục.
Nhục 19: Lương
Lại chuyện lương, bọn này hứa 5/11 sẽ trả lương, rất chính xác, đúng mồng 5 anh em có lương, nhưng than ôi, mỗi người được có 320 000 Won, cứ tưởng bọn này sẽ trả 1 tháng, nên chẳng hiểu sao lại có thế thôi, mà thôi đời phải biết mình là ai chứ, nó đã nuôi ăn còn đòi lắm chuyện, he he
Nhục 20: Mỳ tôm
Hôm trước đi, mình nhòm thấy có chỗ bán mì 220 W 1 gói, mua thử 5 gói về ăn cũng thấy OK, định bụng lần sau sẽ mua thật nhiều loại này, cuộc sống thật ý nghĩa, cảm thấy trẻ thêm mấy tuổi.
Ngày thứ 7, 2 anh em đi siêu thị (Mr L support), hùng dũng bước vào, khuân cho 55 gói mỳ, trong lòng vẫn cảm thấy hơi ít, hỡi ôi, lúc tính tiền sao mà nhiều khủng khiếp, Mr L rút quả CDMA ra tính lại, dẫn cả ra quầy chỉ giá 220, cuối cùng mới vỡ lẽ là nó dán nhầm giá. Nghĩ lại, hoá ra hôm trước vẫn giá cao nhưng anh em tưởng bở. Ko sao, được 1 tuần vui vẻ.
Nhục 21: Chờ ăn
Ngày thứ 6, cả phòng về sớm – mình ở lại, thật tự hào, người Việt mình thật chăm chỉ. Bọn cùng phòng hỏi mình không về à, ngẩng mặt hãnh diện trả lời: “Còn mấy việc chưa xong, nên chưa về???”. Về làm sao được khi chưa giải quyết xong bữa tối, về thì ta biết ăn ở đâu. Kể cũng nhục !
Nhục 22: Ô tô
Một buổi trưa, mấy anh em đi ăn cơm về, bỗng thấy 1 cái ôtô “rất đẹp” lùi, lái xe ko để ý, thế là chiếc xe đâm uỳnh vào cột điện. Cả mấy anh em ko ai bảo ai, ồ lên XÓT XA thay, thấy có tiếng ồn, mấy người từ trên xe quay ra lườm cho anh em mấy phát. Đáng đời, ai mượn TIẾC RẺ hộ họ cơ, cho chết.
Nhục 23: Lòng nhiệt tình
Ngồi mãi ở nhà => chán, mấy anh em rủ nhau đi chợ, mình cũng muốn đi tìm cái quần, từ ngày sang đây, ăn nhiều KIM CHI đâm bụng to ra, thế mới chết chứ. Keke
Đến hàng quần áo nào cũng thế, thấy mấy anh em đến, bọn bán hàng đều chạy đến NIỀM NỞ NÓI TIẾNG HÀN rồi lúc về còn tiễn ra tận cửa. Chẳng biết nó nhiệt tình, hay sợ anh em VN mình cầm nhầm ko biết. Cái này phải xét đã.
Cũng chuyện đi chợ, 4 anh em vào hàng mua táo tàu. Hỏi giá hết loại này đến loại khác, cuối cùng chọn loại rẻ nhất. Thế là chủ quán mừng rỡ, cứ gạ anh em mua nốt 2 nải chuối SẮP THỐI. Kể cũng lạ, nhìn mấy anh em BẢNH BAO thế mà nó lại …
Nhục 24: Dây an toàn
Bạn có biết người Việt mình khi ra nước ngoài có đặc điểm gì dễ nhận biết nhất không. Sau nhiều lần đi Taxi tôi mới phát hiện ra. Nếu khi đi Taxi mà không thắt dây an toàn, ĐÍCH THỊ DÂN VIỆT NAM.
Nhục 25: Motel
Nhân một lần quay lại Motel mới nhớ ra chuyện này. Tuần đầu khi mới ở Motel, hôm đầu tiên đến, mình vừa tắm xong thì thấy Mr N gọi điện nói rằng, hãy bật ngay kênh 79 mà xem. Cứ tưởng có chuyện gì, cứ ngỡ lại có vụ 11/9 chăng, tất tưởi bật TV lên. Chu choa, kênh này hay thật, only over 19 years, uh dưng mà mình hăm mấy cơ mà, xem vô tư. Được một lúc, Mr C gọi điện sang nói rằng, theo nghiên cứu của bác ý thì kênh này xem phải trả TIỀN. Nhắc đến TIỀN bố ai mà chẳng sợ, thế là LÉN LÚT tắt mất. Chẳng hiểu mấy ngày sau có bác nào XEM TRỘM ko, chứ mình thì ko dám rồi, sợ gần chết. Kh`a kh`a.
Nhục 26: Củ sâm đa năng
Phải công nhận khả năng của các củ sâm đực thật tuyệt vời, nếu bạn muốn tăng khả năng của mình thì nên học tập bọn này, một lúc có thể làm được 3 việc luôn (đấy là trong khả năng phát hiện hẹp hòi của mình). Một củ sâm đực có thể cùng một lúc vừa đánh răng, vừa nghe điện thoại lại còn tiểu tiện được nữa chứ, phục thật. Chẳng biết khi ấy ấy nó còn làm việc gì khác nữa không nhỉ.He he
Nhục 27: Chào hỏi Hàn Quốc
Ở đây được cái rất thân thiện, gặp nhau thường cúi đầu chào từ xa, được 1 thời gian ở đây, nhập gia thì phải tùy tục thôi, thế là mình cũng học kiểu chào n
hư nó. Do mắt kém, nhiều hôm nhìn nhầm, cứ cúi đầu chào bừa, cũng thấy nó chào lại mình, đến gần hóa ra mình nhìn nhầm, hic hic, chẳng biết nó là thằng cóc khô nào. Từ đấy rút kinh nghiệm, gặp thằng nào trông ngon ngon là mình cũng cúi đầu chào, bất biết là ai, vì thế tự nhiên cảm thấy mình thật nhiều người quen ở đây, sắp thành người Hàn đến nơi roài.



Copyright © 2012 Bùi Hoài Nam – cemetery All rights reserved. Theme by Laptop Geek.